Làm CNTT ở Việt Nam khó giàu? (Nguồn: blog Ngôn Phạm – PHẠM HỮU NGÔN)

Đua nhau thi vào ngành IT, rồi trở thành những nhân viên bình thường, yếu về khả năng giao tiếp, gần như tách biệt với thế giới bên ngoài và đều đặn hàng tháng lãnh một mức lương không tệ nhưng so với một số ngành tiềm năng khác thì có thể nói là ba cọc ba đồng. Blogger Ngôn Phạm chia sẻ nỗi niềm cùng Blog Quanh Ta.

Nguồn: Ngôn Phạm’ s blog

Dạo này có thời gian rảnh rỗi nên tôi có cơ hội đi đây đi đó, gặp gỡ nhiều bạn bè trong giới công nghệ thông tin (CNTT – IT) cũng như bạn bè cũ đã từng có thời gian học chung trước đây. Nhìn lại mới đó mà đã bảy năm kể từ ngày tôi chính thức bước vào con đường Công nghệ thông tin. Suốt thời gian đó, tôi gần như bị cuốn vào cuộc đua công nghệ mà quên hết mọi thứ xung quanh. Giờ có thời gian rảnh ngồi chiêm nghiệm lại mới ngẫm ra được nhiều điều. Có nhiều thứ rất đỗi bình thường trong cuộc sống nhưng lại bắt đầu trở nên lạ lẫm đối với những con người công nghệ như tôi.

Sự chênh lệch “giàu nghèo”

Tôi vẫn nhớ hồi đó, những người học trong lĩnh vực tự nhiên như Toán, Lý, Tin… như chúng tôi đều là những ứng cử viên sáng giá nhất trong mắt mọi người, đều nhận được nhiều sự quan tâm hỗ trợ. Rồi đa phần đều thi vào những ngành triển vọng như CNTT, viễn thông… Nhưng rồi bây giờ lại trở thành những nhân viên bình thường, yếu về khả năng giao tiếp, suốt ngày ngồi làm việc trong phòng kín gần như tách biệt với thế giới bên ngoài và đều đặn hàng tháng lãnh một mức lương không tệ nhưng so với một số ngành tiềm năng khác thì có thể nói là ba cọc ba đồng.

Trong khi những người học trong những ngành xã hội thường được xem là những ngành ít quan trọng hơn (mỗi lần cứ tới kiểm tra môn tự nhiên là phải tới lui “nhờ vả” những người như chúng tôi), sau này cũng thi vào những ngành bình thường như kinh tế, ngoại thương…

Sau khi ra trường xuất phát điểm họ cũng thấp hơn, nhưng với một số người khéo léo biết trau chuốt kinh nghiệm sống và từng bước tăng cường khả năng giao tiếp với bên ngoài, chỉ trong một thời gian ngắn họ đã đi lên rất nhanh…

Một số người đã đạt mức lương cao ngang ngửa với chứ danh trưởng dự án (PM) trong các công ty gia công phần mềm, còn những người siêu hơn trong lĩnh vực ngoại thương xuất nhập khẩu thì họ đã có đủ tiền để mua nhà và xe hơi.

Tất nhiên nói như vậy không có nghĩa là tôi “bất mãn” với ngành CNTT hiện tại mình đang theo đuổi, bởi tôi hiểu mỗi ngành đều có giá trị của riêng nó. Nhưng thực sự tôi nghĩ một người làm trong lĩnh vực CNTT chỉ thực sự có giá trị khi anh ta phải quên đi qua ánh hào quang CNTT mà những người trong ngành vẫn hay ảo tưởng, hòa nhập với cuộc sống để hiểu cuộc sống xung quanh thực sự đang mong muốn điều gì, giao tiếp với những con người trong thế giới thật để hiểu được sứ mệnh của mình nằm ở đâu trong chuỗi mắt xích phát triển của nền kinh tế Việt Nam. Còn không thì những con người CNTT như chúng tôi vẫn sẽ mãi chìm trong thế giới ảo và dần sẽ có một cảm giác lạc lõng như bị bỏ rơi trong sự phát triển như vũ bão của xã hội VN ngày nay.

Làm giàu thì phải “con buôn”?

Trước một viễn cảnh khá u ám của các dot-com Việt Nam hiện nay, tôi cũng đã quyết định đi “thỉnh giáo” một số sư huynh thành đạt ở Việt Nam bên các lĩnh vực khác để xem liệu có những lối ra nào cho lĩnh vực này. Cũng có khá nhiều ý kiến được đưa ra, nhưng tựu trung lại thì có vẻ như là: “Em muốn làm giàu ở Việt Nam thì đôi lúc cũng phải … con buôn một tí”. Tôi cũng chả biết giải thích từ “con buôn” thế nào nên nêu một số ví dụ minh họa hơi liên quan:

1. Công ty tôi làm ra một ứng dụng Internet giáo dục rất tốt và với sản phẩm này mọi học sinh, sinh viên Việt Nam đều có thể cơ hội học tập bình đẳng, tiếp xúc với một kho dữ liệu tri thức ngang nhau. Nghe thì ai cũng đồng ý rất hữu ích, nhưng rốt cục nó cũng chỉ đóng vai trò phụ trợ. Người dùng Việt Nam vẫn thích một môi trường học thật và quan trọng là học xong phải có “bằng cấp” và cơ hội. Và rõ ràng bài toán này là một bài toán thực tế cuộc sống, cách giải quyết đòi hỏi phải khéo léo từ kinh nghiệm từng trải, không thể trông đợi vào công nghệ.

2. Công ty tôi làm một site thương mại điện tử, bảo đảm mọi người tham gia sẽ giao dịch dễ dàng và thuận tiện. Nghe cũng có vẻ hay nhưng với thực tế xã hôi Việt Nam hầu hết đều là buôn bán nhỏ lẻ và tìm cách lách thuế thì rất ít người muốn minh bạch công khai. Giao dịch trực tiếp vẫn là cách tốt nhất, không phải tốn phí giao dịch, đôi khi gặp mặt trực tiếp nói chuyện tình cảm còn mặc cả bớt được thêm chút đỉnh.

3. Công ty tôi làm một ứng dụng Internet rất hay, mọi ý tưởng đều hoàn hảo và kỳ vọng sẽ bán được hàng. Nhưng có thể đó chỉ mới là chúng tôi nghĩ và thực tế khả năng thất bại là rất cao. Trong khi đó cũng với công sức đó, chúng tôi làm một ứng dụng demo không tốn nhiều sức lực, rồi dựa trên mối quan hệ đi tìm cách …”gạ” một đại gia lắm tiền trong lĩnh vực đó đầu tư. Lý lẽ thuyết phục là nếu đầu tư tiền vào đây thì với kinh nghiệm của anh, cộng với năng lực của em thì khả năng thành công là rất cao. Mọi việc có vẻ rất bất ổn nhưng đôi lúc giả lại thành thật. Không ít công ty ở VN đã thành công bằng cách này.

Tựu trung lại, làm giàu ở Việt Nam dù trong bất kì lĩnh vực nào có lẽ cũng đòi hỏi rất nhiều kinh nghiệm thực tế từ cuộc sống cũng như các mối quan hệ khác nhau, cộng với tính “con buôn” nữa. Điều này có vẻ khá sốc đối với một người thuần túy về công nghệ như tôi trước đây, nhưng thực sự chúng ta không thể nhìn theo mô hình thành công của các công ty như như Google, Microsoft…, nơi có những văn hóa rất khác biệt so với chúng ta. Ở Việt Nam thì phải “chơi kiểu” Việt Nam. Nghĩ tới đây có vẻ tôi cũng đã bắt đầu “con buôn” hơn rồi nhỉ ^_^

Advertisements

3 thoughts on “Làm CNTT ở Việt Nam khó giàu? (Nguồn: blog Ngôn Phạm – PHẠM HỮU NGÔN)

  1. Chia sẻ tâm sự với bác tý. Trong bất kỳ lĩnh vực nào nếu bác chỉ để ý đến mặt thuần túy công nghệ thì đều có kết quả như làm CNTT ở VN như bác nói. Bác chắc biết rõ là CNTT chỉ là công cụ để giải quyết một bài toán nào đó, do vậy quan trọng nhất vẫn là cách đặt ra đề bài, sau đó mới đến cách giải quyết. Nếu đề bài sai thì dù bác có cách giải quyết hay vẫn không đem lại được kq gì, đôi khi còn có hại. Chẳng hạn dự án 112, đã có nhiều nhà phân tích chỉ ra rằng do đề bài sai nên hậu quả mới như thế.
    Trước khi bác làm một ứng dụng thì bác phải đi nghiên cứu thị trường xem cái ứng dụng của bác có khả thi không? ai dùng, lợi gì, hại gì, cái đấy khó hơn nhiều so với việc bác lo làm chương trình. Bác bên kỹ thuật nên chỉ nhìn thấy cái ngành CNTT nó sáng láng, không thấy cái hay, cái khó của các ngành khác. Và đảm bảo một điều với bác là ở đâu cũng thế: nhất Chính, nhị Tham, tam Cần, tứ Kỹ. Bác nên tự an ủi là xă hội cần 1 thằng Chính, 3 thằng Tham, 10 thằng Cần nhưng có đến 100 thằng Kỹ, nên ít lo thất nghiệp hơn các thằng khác. Hơn nữa thời nào thằng kỹ cũng có việc, chứ mấy thằng kia có lúc lên voi có lúc xuống chó bác ạ.

    Phản hồi
    • Cám ơn những dòng tâm sự của anh. Mỗi người có những cách nhìn khác nhau, tôi thì vẫn thích CNTT, ngoài ra tôi cũng thích kinh doanh và chẳng muốn sống nghèo. Bài viết trên của Phạm Hữu Ngôn thật hữu ích cho những người đi theo CNTT.

      Phản hồi
  2. Phản ứng của cháu cũng giống như phản ứng của bác hồi còn trẻ, cũng giống như
    phản ứng của bao thành phần được xã hội VN coi là đặc sắc hơn người. Phản ứng đó được hun đúc lên bởi một ngàn năm thi bằng tiến sĩ hán học. Ngày xưa cứ ba năm thi một lần mà mỗi khóa thi, trong cả nước triều đình chỉ cho độ mươi người đỗ tức là trung bình mỗi năm mỗi kỳ chỉ được một người. Nhưng trái lại hễ ai được đỗ thì chẳng cần làm gì cho ích quốc lợi dân mà cứ khởi đầu là đã được tên ghi bia đá xuốt đời ngồi đấy khoe khôn.
    Trong thời buổi này bác kể cho cháu câu chuyện mới xẩy ra gần đây. Chị này vừa được cử vào làm quyền giám đốc kế họach cho một hãng buôn lớn. Khi tới nhậm chức chị ấy được bà tổng giám đốc tiếp. Bà ta xuất thân ở trường Cao đẳng sư phạm (ENS Ulm). Bà ta giữ chị này chưa đầy 5 phút và chỉ nói vắn tắt: Từ đây tôi khuyên chị là đừng khoe khôn nữa. Không khôn thì với tuổi của chị làm sao mà ngồi được vào chỗ chị ngồi, trước mặt tôi như thế này. Nhưng mà từ nay, cái điều thiết yếu là việc làm của chị có ich cho hàng, có giúp hãng đạt được mục tiêu của mình hay không. Khôn mười mươi đi mà vô dụng thì sở cũng thải chị ra.
    Vấn đề ở VN hiện nay là cách sử dụng nhân tài. Phải nghĩ ngợi, để những phần tử ưu tú vào nhũng chỗ xứng đáng để người ta có thể tỏ tài, dành cho người ta những địa vị cùng những phương tiện làm cho người ta có thể đạt được những kết quả cụ thể giúp ,ích cho xã hội.
    Bao giờ rảnh rang bác sẽ viết một bài luận về vấn đề này.

    Thân ái
    Bác Đặng Vũ Thiếu Mông

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s